{tocify} $title = {Nội dung bài viết}
Phố Wall có một khẩu hiệu đang rất được yêu thích. Bạn sẽ nghe thấy nó mỗi khi thị trường sụp đổ. Bạn cũng nghe thấy nó từ các cố vấn tài chính khi danh mục đầu tư của bạn giảm 20%.
“Hãy mua và nắm giữ. Giá cổ phiếu luôn tăng trong dài hạn”
Đó là một lời nói dối đầy quyến rũ. Nó khiến bạn tin rằng mình không cần làm gì cả, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi. Nó biến sự lười biếng thành một đức tính tốt. Nhưng hãy nhìn vào dữ liệu thực tế. Hãy xem ai mới thực sự thắng lớn qua nhiều thập kỷ: nhà đầu tư thụ động mua và nắm giữ; hay những người chủ động theo xu hướng?
1. Kẻ sát nhân: Thị trường Nhật Bản
Nếu bạn muốn bác bỏ hoàn toàn luận điểm “Buy and Hold”, hãy nhìn vào Nhật Bản. Năm 1989, Nhật Bản là cường quốc kinh tế số một thế giới. Chỉ số Nikkei 225 tăng mạnh trong một xu hướng lớn, bất động sản tại Tokyo còn có giá trị cao hơn toàn bộ bang California. Hầu hết các nhà đầu tư “thông minh” đều đổ tiền vào cổ phiếu Nhật Bản theo chiến lược Buy and Hold.
Và rồi xu hướng đảo chiều.
Nếu bạn mua chỉ số Nikkei ngay tại đỉnh năm 1989 và kiên trì nắm giữ, bạn có biết phải chờ bao lâu để thu hồi vốn ban đầu?
35 năm
Chỉ số Nikkei phải tới năm 2024 mới trở lại mức đỉnh cũ của năm 1989. Hãy tưởng tượng: hơn ba thập kỷ - khoảng thời gian đẹp nhất, sung sức nhất trong sự nghiệp kiếm tiền của một con người đã trôi qua vô ích. Trong khi những nhà đầu tư mua và nắm giữ chỉ biết cầu nguyện, những người theo xu hướng đã làm giàu.
Họ đã làm gì?
Thứ nhất, họ bán khống khi thị trường Nhật Bản sụp đổ vào những năm 90, kiếm lợi nhuận từ đà giảm mạnh. Thứ hai, họ không nắm giữ cổ phiếu Nhật Bản nữa, họ nhanh chóng chuyển vốn sáng những nơi đang có xu hướng tăng mạnh: công nghệ Mỹ những năm 90, hàng hóa những năm 2000.
Chiến lược mua và nắm giữ đã giam cầm vốn của bạn trong một thị trường “xu hướng giảm”. Còn chiến lược theo xu hướng đã giải phóng vốn đó để nó tiếp tục sinh lời.
2. Thập kỷ mất mát của công nghệ
Bạn không cần phải chỉ nhìn vào Nhật Bản. hãy nhìn Nasdaq. Nếu bạn mua ở đỉnh điểm của bong bóng Dot-com 2000, bạn đã mất tới 80% giá trị danh mục. Phố Wall lại khuyên bạn: Hãy kiên nhẫn”. Nếu nghe theo, bạn phải mất tới 15 năm (từ 2000-2015) mới chỉ hòa vốn.
Còn những người giao dịch theo xu hướng thì sao? Họ đã rút lui kịp thời khi thị trường bắt đầu sụp đổ năm 2000. Họ bán không và sau đó chuyển sang tận dụng các xu hướng tăng mạnh khác: vàng và dầu mỏ từ năm 2002 đến 2008, trong khi các nhà đầu tư công nghệ vẫn đang hy vọng tài khoản hòa vốn.
3. Bài kiểm tra năm 2008
Bài kiểm tra thực sự của một chiến lược không phải là lúc thị trường tăng giá (con khỉ cũng kiếm được tiền trong bull market). Bài kiểm tra thật sự nằm ở giữa những giai đoạn thị trường hỗn loạn và điều chỉnh mạnh.
Năm 2008, chỉ số SP500 giảm hơn 50%. Các nhà đầu tư theo chiến lược mua và nắm giữ chứng kiến danh mục giảm mạnh và họ được an ủi rằng: “Đừng lo, thị trường sẽ phục hồi”. Thị trường quả nhiên đã phục hồi, nhưng bạn có biết quy luật toán học đằng sau không? Khi mất 50%, bạn cần tăng 100% mới trở lại điểm xuất phát.
Trong khi SP500 đang lao dốc, những nhà đầu tư theo xu hướng xuất sắc lại có một trong những năm thành công nhất trong sự nghiệp. Tại sao? Vì khi chứng khoán sụp đổ, các xu hướng khác lại bùng nổ. Giá dầu giảm mạnh (họ bán khống), trái phiếu tăng giá (họ mua vào). Họ kiếm tiền chính từ sự hỗn loạn của thế giới.
Ngược lại, nhà đầu tư mua và nắm giữ trở thành nạn nhân của chính sự hỗn loạn đó.
4. Bẫy thiên kiến người sống sót
Nhược điểm lớn nhất của chiến lược Buy and Hold là thiên kiến sống sót (survivorship bias). Bạn mặc định cho rằng chỉ số sẽ luôn tồn tại và các công ty bạn mua sẽ vẫn còn đó sau 20 năm. Hãy hỏi cổ đông của Enron, Lehman Brothers hay WorldCom. Khi mua và nắm giữ một cổ phiếu cụ thế, bạn đang chấp nhận rủi ro giá trị của nó có thể về Zero.
Với chiến lược theo xu hướng, chúng ta không có sự trung thành mù quáng. Nếu một công ty bắt đầu gặp khó khăn và giá cổ phiếu giảm, chúng ta cắt lỗ và rời đi. Chúng ta không ngồi chờ giá về zero chỉ vì CEO tuyên bố: “nền tảng kinh doanh vẫn vững chắc”. Chúng ta sống sót vì chúng ta rời khỏi tòa nhà đang cháy trước khi nó sụp đổ hoàn toàn. Còn nhà đầu tư mua và nắm giữ thì ở lại bên trong, tin rằng đám cháy chỉ là tạm thời.
5. Phán quyết cuối cùng
Ai sẽ thắng qua nhiều thập kỷ?
Nếu bạn có tầm nhìn đầu tư cực dài hạn (50 năm), không cần dùng tiền và có khả năng chịu đựng mức giảm 50-80% mà không hoảng loạn, thì chiến lược mua và nắm giữ có thể hoạt động tốt. Nhưng bạn không sống trong thế giới lý tưởng, bạn sống trong thế giới thực: bạn có hóa đơn phải trả, bạn có cảm xúc và bạn có giới hạn chịu đựng.
Chiến lược theo xu hướng thắng thế vì nó quản lý rủi ro tốt. nó bảo toàn vốn trong giai đoạn khó khăn để bạn có đủ đạn dược khi thị trường thuận lợi trở lại. Nó tránh những khoản lỗ lớn (Nhật Bản, Dot-com 2000, khủng khoản 2008) và để lợi nhuận tiếp tục chạy.
Bạn muốn đặt cược vào “hy vọng” hay đặt cược vào giá?
Đừng chờ đợi nữa. Hãy bắt đầu giao dịch.
Bạn có thể tiếp tục níu giữ hy vọng hoặc bạn có thể nắm quyền kiểm soát vận mệnh của chính mình.
Chặng đường dài chỉ là tổng hợp của rất nhiều chặng đường ngắn. Hãy đảm bảo rằng bạn vượt qua được tất cả chúng.
Tags:
Kinh nghiệm